2020-04-12 15:44:22

Đêm 'vui hơn Tết' ở Bạch Mai và cuộc hội ngộ chớp nhoáng gia đình 3 người

(NS) - Khi hàng rào phong tỏa được dỡ bỏ, tiếng vỗ tay vang lên ở BV Bạch Mai cũng là lúc diễn ra những cuộc hội ngộ chớp nhoáng của đội ngũ y bác sĩ.

22h tối 11/4. Đường Giải Phóng vắng vẻ người qua lại, lác đác chỉ có vài xe máy phóng thật nhanh, nhưng khi qua cổng BV Bạch Mai các xe bất chợt đi chậm lại vì cảnh tượng kỳ lạ.

Hàng dài xe máy trên vỉa hè và ô tô xếp dọc dưới lòng đường, rất đông người nhà các y bác sĩ túc trực. Hàng rào cách ly vẫn ở đó, đối diện với họ là gần 20 người gồm lực lượng công an, nhân viên y tế phường. Cảnh tượng này không khác gì sáng 25/3 khi BV Bạch Mai bắt đầu "nội bất xuất, ngoại bất nhập". Chỉ khác hôm nay, họ tập trung ở đây để chờ đợi khoảnh khắc hàng rào cách ly được gỡ bỏ sau 14 ngày phong tỏa.

'Chúng tôi đã chiến thắng'

Lặng lẽ đứng ở góc đường cách xa cổng, chị Đào Thị Tuyết Thanh (khoa Khám bệnh, BV Bạch Mai) chở theo con gái 9 tuổi. Chị đến đây với tâm thế hai trong một.

“Tôi muốn xem lại cảm giác, tinh thần của của mình so với 20 ngày trước có giống nhau không và điều quan trọng nhất là đến để gặp chồng tôi, xem anh có được về đợt này không”, chị chia sẻ.

Chị Thanh cùng con gái có mặt từ sớm để ngóng chờ người thân

Bản thân chị cũng vừa hết thời hạn cách ly hôm 9/4. Chị Thanh cho biết: “Tôi không thể quên ngày 21/3, khoa chúng tôi chính thức phải cách ly 14 ngày sau khi BV phát hiện ra các ca mắc Covid-19”. Thời điểm đó, tất cả những người ở khoa Khám bệnh được đưa vào cách ly ở tòa nhà riêng biệt.

Chị nhớ lại ngày đầu tiên cách ly: “Đêm BV bắt đầu phun khử khuẩn, chúng tôi đứng ở trên tòa nhà 9 tầng nhìn xuống thấy xót lắm! Có cảm giác như là thất thủ, như không thể gượng dậy được. Dù vậy, là những người trong nghề, chúng tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại, ổn định tâm lý. Tôi luôn nghĩ chúng tôi không bao giờ thất bại, không bao giờ thua trận và đến bây giờ chúng tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không sao cả”, chị xúc động chia sẻ. 

23 năm làm trong BV, chị Thanh coi Bạch Mai như ngôi nhà thứ hai của mình. Chị bảo, chưa bao bao giờ gặp phải hoàn cảnh như trong thời gian qua. Không chỉ mình chị phải cách ly, chồng chị, nhân viên bảo vệ trong BV cũng phải cách ly, do công việc đặc thù anh phải ở lại lâu hơn chị. 

Cán bộ y tế vỗ tay mừng vui khi dỡ bỏ hàng rào. Ảnh: P.Hải

"Mẹ ơi còn bao nhiêu ngày nữa bố mẹ về?”, 2 cô con gái vẫn hỏi chị mỗi ngày khi nói chuyện qua video call. Chị trả lời con với tâm lý sẵn sàng trực chiến không chỉ 14 ngày.

“Gần 1 tháng rồi gia đình chúng tôi chưa được gặp nhau đông đủ. Hai con gái nhớ bố lắm, đêm nay đứa thứ hai cứ đòi đi để gặp cho bằng được...”, chị Thanh vừa nói vừa xoa đầu con gái đang ngái ngủ.

Chị bảo, trước khi hai vợ chồng phải cách ly đã kịp gửi 2 con nhỏ cho bà ngoại trông giúp, mặc dù các con không phải đến trường nhưng vẫn học online nên chị phải thường xuyên gọi điện để hỏi han, đốc thúc các con học hành và cho đỡ nhớ.

0h đêm. Hàng rào gỡ bỏ, hàng chục người ùa ra vẫy tay chào đón những người đứng bên ngoài.

Xa xa bóng người mặc bộ đồ xanh thấp thoáng trong dòng người đi lại, chị Thanh vội dựng xe máy con chạy lại. Đang đứng phân luồng người ra vào, nhắc nhở về việc giãn cách, anh Nguyễn Tuấn Dũng bất ngờ khi 2 mẹ con chị Thanh chạy đến ôm chầm lấy. Vừa xoa đầu hỏi han "Con có nhớ bố không", anh Dũng vừa ôm cô con gái vào lòng. Con gái anh cũng không nói gì mà chỉ ôm chặt lấy anh.
Cuộc gặp chớp nhoáng của gia đình anh Dũng chị Thanh trước cổng BV

Giống như vợ, anh Dũng, cán bộ đội an ninh cùng nhiều đồng nghiệp được cắt cử bảo đảm kiểm soát dịch Covid-19 tại BV Bạch Mai. Công tác tại BV được ngót 20 năm, đây là lần đầu anh xa gia đình nhiều ngày, anh tự động viên bản thân bởi cách ly không chỉ tốt cho BV, mà còn cho cả Hà Nội, trong đó có cả gia đình anh. Anh và chị Thanh dù cùng làm ở Bạch Mai, khi phong tỏa cũng cùng một nơi nhưng do khác đơn vị, khoa nào phong tỏa khoa ấy, nên 14 ngày 2 anh chị không được gặp nhau trực tiếp.

Cuộc trò chuyện giữa 3 người chỉ kéo dài vỏn vẹn 5 phút, anh Dũng đành nói lời tạm biệt vợ con. Dù hết hạn cách ly nhưng anh vẫn phải thực hiện nhiệm vụ đảm bảo an ninh ra vào trong những ngày tới, dự kiến tuần sau anh sẽ được về nhà.

Đêm đáng nhớ trong lịch sử BV Bạch Mai

Cùng ngồi chờ ở cổng BV, anh Đặng Trung Hà (Ngã Tư Sở) nhấp nhổm đi lại, vừa nhìn điện thoại xem giờ vừa ra nghe ngóng tình hình. Anh cho biết, đến đón vợ về nhà sau khi thời hạn phong tỏa kết thúc.

Vợ anh Hà làm ở khoa Vi sinh của BV. Anh bảo, đón vợ về có một chút hoa quả, những loại vợ thích để “ăn mừng” hết cách ly. Thời gian cách ly hai vợ chồng anh gọi điện cho nhau thường xuyên hơn. “Ngày xưa có khi gọi điện thoại còn không nghe. Nhưng đợt dịch này, rảnh lúc nào tôi gọi điện cho vợ lúc đó”, anh Hà kể.

Anh Hà đến sớm chờ tin vợ được về nhà

Thấy anh đã đứng đợi sẵn giữa đám đông từ lâu, mắt luôn hướng về phía cổng tìm kiếm, vợ anh giơ cao tay, gọi to. Hai người chạy lại tay bắt mặt mừng.

Ảnh: P.Hải

Giờ đây cả trong và ngoài BV nụ cười xen nước mắt từ nhân viên y tế, bảo vệ và cả bệnh nhân, người nhà đang cách ly. Biển cảnh báo được chuyển đi, hàng rào được gỡ bỏ, cánh cửa BV đã mở rộng, dòng người hối hả ra về nhưng vẫn không quên vẫy tay chào nhau.

Trần Thường